大茅岭东新居忆亡子从真

唐代 顾况
谷鸟犹呼儿,山人夕沾襟。怀哉隔生死,怅矣徒登临。 东门忧不入,西河遇亦深。古来失中道,偶向经中寻。 大象无停轮,倏忽成古今。其夭非不幸,炼形由太阴。 凡欲攀云阶,譬如火铸金。虚室留旧札,洞房掩闲琴。 泉源登方诸,上有空青林。仿佛通寤寐,萧寥邈微音。 软草被汀洲,鲜云略浮沈。赪景宣叠丽,绀波响飘淋。 石窟含云巢,迢迢耿南岑。悲恨自兹断,情尘讵能侵。 真静一时变,坐起唯从心。
niǎo yóu ér   shān rén zhān jīn huái 怀 zāi shēng   chàng dēng lín
dōng mén yōu   西 shēn lái shī zhōng dào   ǒu xiàng jīng zhōng xún
xiàng tíng lún   shū chéng jīn yāo fēi xìng   liàn xíng yóu tài yīn
fán pān yún jiē   huǒ zhù jīn shì liú jiù zhá   dòng fáng yǎn xián qín
quán yuán dēng fāng zhū   shàng yǒu kòng qīng lín fǎng 仿 tōng mèi   xiāo liáo miǎo wēi yīn
ruǎn cǎo bèi tīng zhōu   xiān yún lüè shěn chēng jǐng xuān dié   gàn xiǎng piāo lín
shí hán yún cháo   tiáo tiáo gěng nán cén bēi hèn duàn   qíng chén néng qīn
zhēn jìng shí biàn   zuò wéi cóng xīn