大江东去 其五 再咏葡萄

明代 夏言
一种灵株,细摩挲、不似人间之物。偃蹇虬枝连密叶,风雨暗生墙壁。 的的悬珠,汇景如贯,颗颗凝霜雪。交梨火枣,品题未许称杰。 绝怜白玉盘行,黄金笼贮,瑶席清辉发。凉沁诗脾甘露爽,坐使襟尘消灭。 玉女盆头,仙人掌上,直欲披玄发。夜深苍海,骊龙吐出明月。
zhǒng líng zhū   shì rén jiān zhī yǎn jiǎn qiú zhī lián   fēng àn shēng qiáng
xuán zhū   huì jǐng guàn   níng shuāng xuě jiāo huǒ zǎo   pǐn wèi chēng jié
jué lián bái pán xíng   huáng jīn lóng zhù   yáo qīng huī liáng qìn shī gān shuǎng   zuò shǐ 使 jīn chén xiāo miè
pén tóu   xiān rén zhǎng shàng   zhí xuán shēn cāng hǎi   lóng chū míng yuè