答和李晴川宗伯见赠原韵

清代 慧霖
半生多愧一无能,况是云堂退院僧。花径得閒仍自扫,诗坛相望几人登。 但教心地明如月,何碍头衔冷似冰。曾制荷觞邀竹醉,名山风雨话传镫。 面壁能参文字禅,一花一石总清妍。法云珍重开初地,香火终须赖后贤。 自有洞天藏白鹿,本来居士属青莲。投桃报李吾何敢,且结三生未了缘。
bàn shēng duō kuì néng   kuàng shì yún táng tuì 退 yuàn sēng huā jìng xián réng sǎo   shī tán xiāng wàng rén dēng
dàn jiào xīn míng yuè   ài tóu xián lěng shì bīng céng zhì shāng yāo zhú zuì   míng shān fēng huà chuán dèng
miàn néng cān wén chán   huā shí zǒng qīng yán yún zhēn chóng kāi chū   xiāng huǒ zhōng lài hòu xián
yǒu dòng tiān cáng bái 鹿   běn lái shì shǔ qīng lián tóu táo bào gǎn   qiě jié sān shēng wèi liǎo yuán