次韵子温偶书

宋代 张扩
门外溪光倒碧山,怜君终不厌身閒。直须扫迹利名里,却要策勋文字间。 洗耳时倾高士论,转喉莫犯贵人颜。百年总是一抔土,且乞馀生隐市关。
mén wài guāng dào shān   lián jūn zhōng yàn shēn xián zhí sǎo míng què   yào xūn wén jiān    
ěr shí qīng gāo shì lùn   zhuǎn hóu fàn guì rén yán bǎi nián zǒng shì póu qiě   shēng yǐn shì guān