次韵陈子仁黄河二首 其一

元代 杨载
禹功疏凿过忧勤,海内山川自此分。元气浑沦通地脉,孤光迢递贯天文。 母金伏砾秋逾盛,阴火藏渊夜不焚。多少鱼龙争变化,总归西北会风云。
gōng shū záo guò yōu qín   hǎi nèi shān chuān fēn yuán hún lún tōng mài   guāng tiáo guàn tiān wén    
jīn qiū shèng   yīn huǒ cáng yuān fén duō shǎo lóng zhēng biàn huà zǒng   guī běi 西 huì fēng yún