次韵程丞相重九日示席客

宋代 郑獬
湖光飞出洞庭秋,拍手齐看山公游。 黑云抱日离东海,苍霞穿漏红光浮。 我公重惜此佳节,携宾留燕停鸣驺。 城角直穿一气外,碧鳞缥缈飞高楼。 晚花纤丽金靥闹,平莎蒙密绿发稠。 手把玻璃笑当坐,飘然逸气凌云遒。 须臾大卷出新作,铁网包住鲸与虬。 四座传观赏佳句,丝管不发清歌留。 茱萸著酒紫香透,芙蓉插髻双眉修。 后堂新压菊花酿,倾在玉盆凝不流。 美人再拜劝公饮,一饮可忘今古愁。 谁谓长戈可驻景,谁谓萱草能忘忧。 斯言寥阔不可考,乐事须向尊前求。 霓裳法曲古来绝,小槽琵琶天下尤。 只此醉乡有佳境,此境不与人间侔。
guāng fēi chū dòng tíng qiū   pāi shǒu kàn shān gōng yóu  
hēi yún bào dōng hǎi   cāng xiá chuān 穿 lòu hóng guāng  
gōng zhòng jiā jié   xié bīn liú yàn tíng míng zōu  
chéng jiǎo zhí chuān 穿 wài   lín piāo miǎo fēi gāo lóu  
wǎn huā xiān jīn nào   píng shā méng 绿 chóu  
shǒu xiào dāng zuò   piāo rán líng yún qiú  
juàn chū xīn zuò   tiě wǎng bāo zhù jīng qiú  
zuò chuán guān shǎng jiā   guǎn qīng liú  
zhū zhù jiǔ xiāng tòu   róng chā shuāng méi xiū  
hòu táng xīn huā niàng   qīng zài pén níng liú  
měi rén zài bài quàn gōng yǐn   yǐn wàng jīn chóu  
shuí wèi cháng zhù jǐng   shuí wèi xuān cǎo néng wàng yōu  
yán liáo kuò kǎo   shì xiàng zūn qián qiú  
cháng lái jué   xiǎo cáo pa tiān xià yóu  
zhī zuì xiāng yǒu jiā jìng   jìng rén jiān móu