辞魏博田尚书出境后,感恩恋德,因登丛台

唐代 杨巨源
荐书及龙钟,此事镂心骨。亲知殊悢悢,徒御方咄咄。 丛台邯郸郭,台上见新月。离恨始分明,归思更超忽。 怀仁泪空尽,感事情又发。他时躧履声,晓日照丹阙。
jiàn shū lóng zhōng   shì lòu xīn qīn zhī shū liàng liàng   fāng duō duō
cóng tái hán dān guō   tái shàng jiàn xīn yuè hèn shǐ fēn míng   guī gèng chāo
huái 怀 rén lèi kōng jìn   gǎn shì qing yòu shí shēng   xiǎo zhào dān quē