赐太子少师姚广孝七十寿诗二首 其二

明代 太宗文皇帝
玉露滋芳席,奎魁照碧空。斯文逢盛世,学古振儒风。 未可还山隐,当存报国忠。百龄有余庆,写此寿仙翁。
fāng   kuí kuí zhào kōng wén féng shèng shì   xué zhèn fēng
wèi hái shān yǐn   dāng cún bào guó zhōng bǎi líng yǒu qìng   xiě shòu 寿 xiān wēng