次明仲韵 其四

宋代 赵鼎
一年春事到耕桑,辽绝乡山恨渺茫。清梦不成风雨夜,更堪诗思搅饥肠。
nián chūn shì dào gēng sāng   liáo jué xiāng shān hèn miǎo máng qīng mèng chéng fēng gèng   kān shī jiǎo cháng