楚竹吟酬卢虔端公见和湘弦怨

唐代 孟郊
握中有新声,楚竹人未闻。识音者谓谁,清夜吹赠君。 昔为潇湘引,曾动潇湘云。一叫凤改听,再惊鹤失群。 江花匪秋落,山日当昼曛。众浊响杂沓,孤清思氛氲。 欲知怨有形,愿向明月分。一掬灵均泪,千年湘水文。
zhōng yǒu xīn shēng   chǔ zhú rén wèi wén shí yīn zhě wèi shuí   qīng chuī zèng jūn
wèi xiāo xiāng yǐn   céng dòng xiāo xiāng yún jiào fèng gǎi tīng   zài jīng shī qún
jiāng huā fěi qiū luò   shān dāng zhòu xūn zhòng zhuó xiǎng   qīng fēn yūn
zhī yuàn yǒu xíng   yuàn xiàng míng yuè fèn líng jūn lèi   qiān nián xiāng shuǐ wén