初晴抱琴登马退山对酒望远醉后作

唐代 独孤及
年长心易感,况为忧患缠。壮图迫世故,行止两茫然。 王旅方伐叛,虎臣皆被坚。鲁人著儒服,甘就南山田。 挈榼上高磴,超遥望平川。沧江大如綖,隐映入远天。 荒服何所有,山花雪中然。寒泉得日景,吐霤鸣湔湔。 举酒劝白云,唱歌慰颓年。微风度竹来,韵我号钟弦。 一弹一引满,耳热知心宣。曲终余亦酣,起舞山水前。 人生几何时,太半百忧煎。今日羁愁破,始知浊酒贤。
nián cháng xīn gǎn   kuàng wèi yōu huàn chán zhuàng shì   xíng zhǐ liǎng máng rán
wáng fāng pàn   chén jiē bèi jiān rén zhù   gān jiù nán shān tián
qiè shàng gāo dèng   chāo yáo wàng píng chuān cāng jiāng yán   yǐn yìng yuǎn tiān
huāng suǒ yǒu   shān huā xuě zhōng rán hán quán jǐng   liù míng jiān jiān
jiǔ quàn bái yún   chàng wèi tuí nián wēi fēng zhú lái   yùn hào zhōng xián
dàn yǐn mǎn   ěr zhī xīn xuān zhōng hān   shān shuǐ qián
rén shēng shí   tài bàn bǎi yōu jiān jīn chóu   shǐ zhī zhuó jiǔ xián