春夕经行留侯墓诗
少小期黄石,晚年游赤松。应成羽人去,何忽掩高封。
疏芜枕绝野,逦迤带斜峰。坟荒隧草没,碑碎石苔浓。
狙秦怀猛气,师汉挺柔容。盛烈芳千祀,深泉闭九重。
夕风吟宰树,迟光落下舂。遂令怀古客,挥泪独无踪。
shào
少
xiǎo
小
qī
期
huáng
黄
shí
石
,
wǎn
晚
nián
年
yóu
游
chì
赤
sōng
松
yìng
。
chéng
应
yǔ
成
rén
羽
qù
人
hé
去
,
hū
何
yǎn
忽
gāo
掩
fēng
高
封
。
shū
疏
wú
芜
zhěn
枕
jué
绝
yě
野
,
lǐ
逦
yǐ
迤
dài
带
xié
斜
fēng
峰
fén
。
huāng
坟
suì
荒
cǎo
隧
méi
草
bēi
没
,
suì
碑
shí
碎
tái
石
nóng
苔
浓
。
jū
狙
qín
秦
huái
怀
měng
猛
qì
气
,
shī
师
hàn
汉
tǐng
挺
róu
柔
róng
容
shèng
。
liè
盛
fāng
烈
qiān
芳
sì
千
shēn
祀
,
quán
深
bì
泉
jiǔ
闭
zhòng
九
重
。
xī
夕
fēng
风
yín
吟
zǎi
宰
shù
树
,
chí
迟
guāng
光
là
落
xià
下
chōng
舂
suì
。
lìng
遂
huái
令
gǔ
怀
kè
古
huī
客
,
lèi
挥
dú
泪
wú
独
zōng
无
踪
。