春夏相交夜不成眠遂起而抠诗如是者三日 其二
底事伤怀不稳眠,人间三月有馀妍。临池碧柳柔堪弄,露角清荷细可怜。
寻梦倘能同此夜,摘香何必待明年。吾生岂是多情种,偏把韶光掷浪笺。
dǐ
底
shì
事
shāng
伤
huái
怀
bù
不
wěn
稳
mián
眠
,
rén
人
jiān
间
sān
三
yuè
月
yǒu
有
yú
馀
yán
妍
。
。
lín
临
chí
池
bì
碧
liǔ
柳
róu
柔
kān
堪
nòng
弄
,
lù
露
jiǎo
角
qīng
清
hé
荷
xì
细
kě
可
lián
怜
。
。
xún
寻
mèng
梦
tǎng
倘
néng
能
tóng
同
cǐ
此
yè
夜
,
zhāi
摘
xiāng
香
hé
何
bì
必
dài
待
míng
明
nián
年
。
。
wú
吾
shēng
生
qǐ
岂
shì
是
duō
多
qíng
情
zhǒng
种
,
piān
偏
bǎ
把
sháo
韶
guāng
光
zhì
掷
làng
浪
jiān
笺
。
。