春晚二首其一题原缺,据明本补

宋代 王令
春来还自有游人,常是春归独念春。 落後见花尤更惜,不知谁忍扫和尘。
chūn lái huán yǒu yóu rén   cháng shì chūn guī niàn chūn  
luò hòu jiàn huā yóu gèng   zhī shuí rěn sǎo chén