春日有感

唐代 孟郊
雨滴草芽出,一日长一日。风吹柳线垂,一枝连一枝。 独有愁人颜,经春如等闲。且持酒满杯,狂歌狂笑来。
cǎo chū   zhǎng fēng chuī liǔ xiàn 线 chuí   zhī lián zhī
yǒu chóu rén yán   jīng chūn děng xián qiě chí jiǔ mǎn bēi   kuáng kuáng xiào lái