春日山中寻泉

明代 李昌祺
春泉试独寻,度壑复穿林。忽见流红远,方知入翠深。 色浑因悟雨,声淡只宜琴。盥弄忘归去,穷源空有心。
chūn quán shì xún   chuān 穿 lín jiàn liú hóng yuǎn fāng   zhī cuì shēn    
hún yīn   shēng dàn zhǐ qín guàn nòng wàng guī qióng   yuán kōng yǒu xīn