春晖堂为吴兴魏弁作

宋代 王绅
勾芒一司令,旭日明初阳。冲融著大块,昭苏被群芳。 仰惟亭毒意,化育固其常。洪纤囿机巧,厥德何洋洋。 东吴有孝子,慈亲寿且康。白发被两鬓,报荅惭无方。 喜惧激衷怀,春晖署高堂。持此寸草心,偃仰存羹墙。
gōu máng lìng   míng chū yáng chōng róng zhù kuài   zhāo bèi qún fāng
yǎng wéi tíng   huà cháng hóng xiān yòu qiǎo   jué yáng yáng
dōng yǒu xiào   qīn shòu 寿 qiě kāng bái bèi liǎng bìn   bào cán fāng
zhōng huái 怀   chūn huī shǔ gāo táng chí cùn cǎo xīn   yǎn yǎng cún gēng qiáng