垂杨 壬子冬,薄游顺天,张侯毛氏之兄正卿

元代 白朴
撰词一咏梅,以玉耳坠金环歌之,一送春,以垂扬歌之,词成,惠以罗绮四端。夫人大名府人,能道古今,雅好客。自言幼时,有老尼,年几八十,尝教以旧曲垂扬,音调至今了然,事与东坡补洞仙歌词相类。中统建元,寿春榷场中,得南方词编,有垂扬三首,其一乃向所传者,然后知夫人真承平家世之旧也。关山杜宇。甚年年唤得,韶光归去。怕上高城望远,烟水迷南浦。卖花声动天街晓,总吹人、东风庭户。正纱窗、浓睡觉来,惊翠蛾愁聚。一夜狂风横雨。恨西园、媚景匆匆难驻。试把芳菲点检,莺燕浑无语。玉纤空折梨花捻,对寒食、厌厌心绪。问东君,落花谁是主。
zhuàn yǒng méi   ěr zhuì jīn huán zhī   sòng chūn   chuí yáng zhī   chéng   huì luó duān rén míng rén néng   dào jīn   hào yán yòu shí yǒu lǎo   nián   shí cháng jiào   jiù chuí yáng yīn diào   zhì jīn liǎo rán shì   dōng dòng xiān xiāng lèi zhōng tǒng jiàn yuán shòu chūn què   chǎng 寿 zhōng nán fāng   biān yǒu chuí yáng   sān shǒu nǎi   xiàng suǒ chuán zhě rán hòu zhī   rén zhēn chéng píng jiā shì zhī jiù guān shān shén nián nián huàn sháo guāng guī   shàng gāo chéng wàng yuǎn yān shuǐ nán mài   huā shēng dòng tiān jiē xiǎo zǒng chuī rén dōng fēng tíng   zhèng shā chuāng nóng shuì jiào lái jīng cuì é chóu kuáng fēng héng   hèn yuán mèi jǐng cōng cōng nán zhù shì fāng fēi diǎn 西 jiǎn yīng yàn hún xiān kōng zhé huā niǎn duì hán   shí yān yān xīn wèn dōng jūn luò huā shuí shì zhǔ