酬唐起居前后见寄二首
愁人空望国,惊鸟不归林。莫话弹冠事,谁知结袜心。
霜凋树吹断,土蚀剑痕深。欲作怀沙赋,明时耻自沉。
何处吊灵均,江边一老人。汉仪君已接,楚奏我空频。
直道其如命,平生不负神。自伤庚子日,鵩鸟上承尘。
chóu
愁
rén
人
kōng
空
wàng
望
guó
国
,
jīng
惊
niǎo
鸟
bù
不
guī
归
lín
林
。
。
mò
莫
huà
话
tán
弹
guān
冠
shì
事
,
shéi
谁
zhī
知
jié
结
wà
袜
xīn
心
。
。
shuāng
霜
diāo
凋
shù
树
chuī
吹
duàn
断
,
tǔ
土
shí
蚀
jiàn
剑
hén
痕
shēn
深
。
。
yù
欲
zuò
作
huái
怀
shā
沙
fù
赋
,
míng
明
shí
时
chǐ
耻
zì
自
chén
沉
。
。
hé
何
chǔ
处
diào
吊
líng
灵
jūn
均
,
jiāng
江
biān
边
yī
一
lǎo
老
rén
人
。
。
hàn
汉
yí
仪
jūn
君
yǐ
已
jiē
接
,
chǔ
楚
zòu
奏
wǒ
我
kōng
空
pín
频
。
。
zhí
直
dào
道
qí
其
rú
如
mìng
命
,
píng
平
shēng
生
bù
不
fù
负
shén
神
。
。
zì
自
shāng
伤
gēng
庚
zǐ
子
rì
日
,
fú
鵩
niǎo
鸟
shàng
上
chéng
承
chén
尘
。
。