丑奴儿慢二首 其二 见榴花作

清代 张惠言
绿云初破,浓点几枝红晕。是万迭相思簇就,深卷愁痕。 试问东风,吹来还有旧春魂?杜鹃啼罢,征鸿去尽,芳意谁论? 长记那时,美人初见,一样细裙。便消受、朱幡深护,已耐南熏。 不恨凄凉,为君幽独又伤神。黄梅时候,半天风雨,自倚孤村。
绿 yún chū   nóng diǎn zhī hóng yùn shì wàn dié xiāng jiù shēn   juǎn chóu hén    
shì wèn dōng fēng   chuī lái huán yǒu jiù chūn hún   juān   zhēng hóng 鸿 jǐn   fāng shuí lùn  
zhǎng shí   měi rén chū jiàn   yàng qún biàn xiāo 便 shòu zhū fān shēn nài   nán xūn      
hèn liáng   wèi jūn yōu yòu shāng shén huáng méi shí hou bàn   tiān fēng   cūn