陈天予喜拙者得谢作诗相庆次韵以报来辱

宋代 吴芾
一自同簪獬豸冠,几经离合几悲欢。 荷君终始于人厚,知我疏慵涉世难。 闻道休官能自适,惠在贻问更相宽。 交游耐久如君少,松柏方能保岁寒。
tóng zān xiè zhì guān   jīng bēi huān
jūn zhōng shǐ rén hòu   zhī shū yōng shè shì nán
wén dào xiū guān néng shì   huì zài wèn gēng xiāng kuān
jiāo yóu nài jiǔ jūn shǎo   sōng bǎi fāng néng bǎo suì hán