城南感怀呈永叔

宋代 苏舜钦
春阳泛野动,春阴与天低。 远林气蔼蔼,长道风依依。 览物虽暂适,感怀翻然移。 所见既可骇,所闻良可悲。 去年水后旱,田亩不及犁。 冬温晚得雪,宿麦生者稀。 前去固无望,即日已苦饥。 老稚满田野,斫掘寻凫茈。 此物近亦尽,卷耳共所资。 昔云能驱风,充腹理不疑; 今乃有毒厉,肠胃生疮痍。 十月七八死,当路横其尸。 犬彘咋其骨,乌鸢啄其皮。 胡为残良民,令此鸟兽肥? 天岂意如此?泱荡莫可知! 高位厌梁肉,坐论搀云霓。 岂无富人术,使之长熙熙? 我今饥伶俜,悯此复自思: 自济既不暇,将复奈尔为! 愁愤徒满胸,嵘[山+“宏”去宀]不能齐。
chūn yáng fàn dòng   chūn yīn tiān
yuǎn lín ǎi ǎi   cháng dào fēng
lǎn suī zàn shì   gǎn huái 怀 fān rán
suǒ jiàn hài   suǒ wén liáng bēi
nián shuǐ hòu hàn   tián
dōng wēn wǎn xuě   宿 mài shēng zhě
qián wàng  
lǎo zhì mǎn tián   zhuó jué xún
jìn jǐn   juǎn ěr gòng suǒ
yún néng fēng   chōng  
jīn nǎi yǒu   cháng wèi shēng chuāng
shí yuè   dāng héng shī
quǎn zhì   yuān zhuó
wéi cán liáng mín   lìng niǎo shòu féi  
tiān   yāng dàng zhī  
gāo wèi yàn liáng ròu   zuò lùn chān yún
rén shù   shǐ 使 zhī zhǎng  
jīn líng pīng   mǐn  
xiá   jiāng nài ěr wèi  
chóu fèn mǎn xiōng   róng   shān     hóng   mián   néng