澄碧堂

元代 唐珙
黄河一清三千年,行潦灭没昆仑源。 我当濯足万里外,却怪尘土生青天。 何如曹溪一滴水,太阿削平如砺砥。 三江五湖不敢流,沧海无风清见底。 沅湘有脉通神州,乾坤无根元气浮。 青天在下水在上,铸出一片玻璃秋。 道人对此心自定,冷射瞳光双月影。 玲珑凿开云雾窗,悟作虚空大圆镜。
huáng qīng sān qiān nián   xíng liáo miè kūn lún yuán
dāng zhuó wàn wài   què guài chén shēng qīng tiān
cáo shuǐ   tài ē xuē píng
sān jiāng gǎn liú   cāng hǎi fēng qīng jiàn
yuán xiāng yǒu mài tōng shén zhōu   qián kūn gēn yuán
qīng tiān zài xià shuǐ zài shàng   zhù chū piàn qiū
dào rén duì xīn dìng   lěng shè tóng guāng shuāng yuè yǐng
líng lóng záo kāi yún chuāng   zuò kōng yuán jìng