长江潦水诗赓吴伯宗韵

明代 朱元璋
炎蒸和气淳,化水亦无浑。出峡飞轻雪,湍山润厚坤。 蛰蛟从此出,浮鹭亦斯奔。旋转如深井,轰流泻巨盆。 连云龙气跃,振木虎情蹲。浩荡瀰千树,鸿濛印万村。 影摇咸浪合,光射集云屯。尾尾穿波鲤,扬扬透雾鲲。 透迤洪海口,委曲大龙门。瀚漫无知己,汪洋实的存。 沛然清宇宙,廓尔岂晨昏。汨汨凉隆暑,人间潦水尊。
yán zhēng chún   huà shuǐ hún chū xiá fēi qīng xuě tuān   shān rùn hòu kūn    
zhé jiāo cóng chū   bēn xuán zhuǎn shēn jǐng hōng   liú xiè pén    
lián yún lóng yuè   zhèn qíng dūn hào dàng qiān shù hóng   méng 鸿 yìn wàn cūn    
yǐng yáo xián làng   guāng shè yún tún wěi wěi chuān 穿 yáng   yáng tòu kūn    
tòu hóng hǎi kǒu   wěi lóng mén hàn màn zhī wāng   yáng shí de cún    
pèi rán qīng zhòu   kuò ěr chén hūn liáng lóng shǔ rén   jiān lǎo shuǐ zūn