长安仲春二首 其一

宋代 张耒
长安仲春七日风,苍茫顿撼天地同。应门缥阙岌欲动,况我穷巷连蒿蓬。 暮寒卷雪连芳草,平门万屋青城缟。无言桃李终默默,得势泥涂常浩浩。 夕晖入屋人气活,劳苦羲和间何阔。斗杓东指令未行,要使烛龙聊泼剌。
cháng ān zhòng chūn fēng   cāng máng dùn hàn tiān tóng yìng mén piāo quē dòng kuàng   qióng xiàng lián hāo péng    
hán juǎn xuě lián fāng cǎo   píng mén wàn qīng chéng gǎo yán táo zhōng   shì cháng hào hào    
huī rén huó   láo jiān kuò dòu sháo dōng zhǐ lìng wèi xíng yào   shǐ zhú 使 lóng liáo