禅房怀友人岑伦

唐代 李白
婵娟罗浮月,摇艳桂水云。美人竟独往,而我安得群。 一朝语笑隔,万里欢情分。沉吟彩霞没,梦寐群芳歇。 归鸿渡三湘,游子在百粤。边尘染衣剑,白日凋华发。 春风变楚关,秋声落吴山。草木结悲绪,风沙凄苦颜。 朅来已永久,颓思如循环。飘飘限江裔,想像空留滞。 离忧每醉心,别泪徒盈袂。坐愁青天末,出望黄云蔽。 目极何悠悠,梅花南岭头。空长灭征鸟,水阔无还舟。 宝剑终难托,金囊非易求。归来倘有问,桂树山之幽。
chán juān luó yuè   yáo yàn guì shuǐ yún měi rén jìng wǎng   ér ān qún
zhāo xiào   wàn huān qíng fèn chén yín cǎi xiá méi   mèng mèi qún fāng xiē
guī hóng 鸿 sān xiāng   yóu zài bǎi yuè biān chén rǎn jiàn   bái diāo huá
chūn fēng biàn chǔ guān   qiū shēng luò shān cǎo jié bēi   fēng shā yán
qiè lái yǒng jiǔ   tuí xún huán piāo piāo xiàn jiāng   xiǎng xiàng kōng liú zhì
yōu měi zuì xīn   bié lèi yíng mèi zuò chóu qīng tiān   chū wàng huáng yún
yōu yōu   méi huā nán lǐng tóu kōng zhǎng miè zhēng niǎo   shuǐ kuò hái zhōu
bǎo jiàn zhōng nán tuō   jīn náng fēi qiú guī lái tǎng yǒu wèn   guì shù shān zhī yōu