病中述怀十首 其六

宋代 王绅
去古日己远,淳风日以漓。人情善诞幻,去就浮云驰。 彼欲憸险子,出没神鬼奇。炎凉随势附,朱粉从心施。 一朝冥机至,反成拙与痴。于皇赋明命,顾諟常在斯。 不闻圣有训,居易以俟之。慇勤谢天君,为我慎操持。
yuǎn   chún fēng rén qíng shàn dàn huàn   jiù yún chí    
xiān xiǎn zi   chū shén guǐ yán liáng suí shì zhū   fěn cóng xīn shī    
zhāo míng zhì   fǎn chéng zhuō chī huáng míng mìng   shì cháng zài    
wén shèng yǒu xùn   zhī yīn qín xiè tiān jūn wèi   shèn cāo chi