病中述怀十首 其二

宋代 王绅
负痾己逾月,今晨觉少康。稍兴临古镜,颓颜忽半苍。 灼彼东篱菊,依依傲寒霜。虽然质柔弱,晚节犹含芳。 此身胡不如,抚己成慨慷。人生匪金石,盛衰固其常。 但得保其真,荣悴非所伤。炉烟飏微熏,檐花散馀馥。 身閒心自清,病可神始足。矫首对金门,怡情陶玉烛。
ē yuè   jīn chén jué shào kāng shāo xīng lín jìng tuí   yán bàn cāng    
zhuó dōng   ào hán shuāng suī rán zhì róu ruò wǎn   jié yóu hán fāng    
shēn   chéng kǎi kāng rén shēng fěi jīn shí shèng   shuāi cháng    
dàn bǎo zhēn   róng cuì fēi suǒ shāng yān yáng wēi xūn yán   huā sàn    
shēn xián xīn qīng   bìng shén shǐ jiǎo shǒu duì jīn mén   qíng táo zhú