病中对梅花一株欣然有作录似西塾孟载季迪两先生一笑
病中雅量岂堪论,澄水能清挠即浑。除却妙香无长物,只应静坐洗烦言。
几丛晚菊今耆旧,一树寒梅老弟昆。曾住钟山安石里,旁人犹恐我争墩。
bìng
病
zhōng
中
yǎ
雅
liàng
量
qǐ
岂
kān
堪
lùn
论
,
chéng
澄
shuǐ
水
néng
能
qīng
清
náo
挠
jí
即
hún
浑
。
。
chú
除
què
却
miào
妙
xiāng
香
wú
无
cháng
长
wù
物
,
zhǐ
只
yīng
应
jìng
静
zuò
坐
xǐ
洗
fán
烦
yán
言
。
。
jǐ
几
cóng
丛
wǎn
晚
jú
菊
jīn
今
qí
耆
jiù
旧
,
yī
一
shù
树
hán
寒
méi
梅
lǎo
老
dì
弟
kūn
昆
。
。
céng
曾
zhù
住
zhōng
钟
shān
山
ān
安
shí
石
lǐ
里
,
páng
旁
rén
人
yóu
犹
kǒng
恐
wǒ
我
zhēng
争
dūn
墩
。
。