病卧一春无复少况蹈元顾为寻山之行以诗简之

宋代 李弥逊
病与老期推复来,十分春事苦相催。 干戈四海少闲地,寒暑一生能几回。 止酒尊罍成说食,空华风景乱真梅。 晴明强理寻山屐,笑口逢君傥暂开。
bìng lǎo tuī lái   shí fēn chūn shì xiāng cuī
gān hǎi shǎo xián   hán shǔ shēng néng huí
zhǐ jiǔ zūn léi chéng shuō shí   kōng huá fēng jǐng luàn zhēn méi
qíng míng qiáng xún shān   xiào kǒu féng jūn tǎng zàn kāi