百字谣 久雨得晴再用韵

元代 周权
海棠开也,问底事悭晴,檐花犹落。可惜风流天不借,都逐闲花浮薄。冷雨难禁,红脂洗脱,半露肤如玉。东风解事,未教飞点吟屋。清晓多谢天公,着晴暾烘透,嫣红重簇。欲谢看来还更好,犹自*芳艳烁。瘦杜无情,老苏有句,未用论凄独。春愁多少,直拚付与春*。
hǎi táng kāi   wèn shì qiān qíng   yán huā yóu luò fēng liú tiān jiè   dōu zhú xián huā lěng nán jìn   hóng zhī tuō   bàn dōng fēng jiě shì   wèi jiào fēi diǎn yín qīng xiǎo duō xiè tiān gōng   zhe qíng tūn hōng tòu   yān hóng zhòng xiè kàn lái huán gèng hǎo   yóu   fāng yàn shuò shòu qíng   lǎo yǒu   wèi yòng lùn chūn chóu duō shǎo   zhí pàn chūn   *。