百字令 登黄楼有怀漱泉

清代 冯煦
断虹初霁,倚层楼、送尽南来征辙。不见长河千尺泻,只见惊沙吹雪。 病叶欺蝉,虚檐舞蝠,夕照相明灭。高城凝伫,天涯芳草将歇。 凄绝。江上离心,闹红一舸,处处闻啼鴂。重到羽衣横笛地,此乐更无人说。 四十三年,浑如电抹,秋鬓今骚屑。故人归否,乡愁应上眉缬。
duàn hóng chū   céng lóu sòng jǐn nán lái zhēng zhé jiàn cháng qiān chǐ xiè zhī jiàn   jīng shā chuī xuě      
bìng chán   yán   zhào xiàng míng miè gāo chéng níng zhù tiān   fāng cǎo jiāng xiē    
jué jiāng shàng xīn nào   hóng chù   chù wén jué zhòng dào héng   gèng rén shuō      
shí sān nián   hún diàn   qiū bìn jīn sāo xiè rén guī fǒu xiāng   chóu yīng shàng méi xié