白云庵访张瑶星道士

清代 孔尚任
淙淙历冷泉,乱石路频转。久之见白云,云中吠黄犬。 篱门呼始开,此时主人膳。我入拜其床,倒屣意颇善。 著书充屋梁,欲读从何展。数语发精微,所得已不浅。 先生忧世肠,意不在经典。埋名深山巅,穷饿极淹蹇。 每夜哭风雷,鬼出神为显。说向有心人,涕泪胡能免。
cóng cóng lěng quán   luàn shí pín zhuǎn jiǔ zhī jiàn bái yún yún   zhōng fèi huáng quǎn    
mén shǐ kāi   shí zhǔ rén shàn bài chuáng dǎo   shàn    
zhù shū chōng liáng   cóng zhǎn shù jīng wēi suǒ   de qiǎn    
xiān sheng yōu shì cháng   zài jīng diǎn mái míng shēn shān diān qióng   è 饿 yān jiǎn    
měi fēng léi   guǐ chū shén wèi xiǎn shuō xiàng yǒu xīn rén   lèi néng miǎn