白露为霜

唐代 严参
悲秋将岁晚,繁露已成霜。遍渚芦先白,沾篱菊自黄。 应钟鸣远寺,拥雁度三湘。气逼襦衣薄,寒侵宵梦长。 满庭添月色,拂水敛荷香。独念蓬门下,穷年在一方。
bēi qiū jiāng suì wǎn   fán chéng shuāng biàn zhǔ xiān bái   zhān huáng
yìng zhōng míng yuǎn   yōng yàn sān xiāng báo   hán qīn xiāo mèng zhǎng
mǎn tíng tiān yuè   shuǐ liǎn xiāng niàn péng mén xià   qióng nián zài fāng