八哀诗·赠左仆射郑国公严公武

唐代 杜甫
郑公瑚琏器,华岳金天晶。昔在童子日,已闻老成名。 嶷然大贤后,复见秀骨清。开口取将相,小心事友生。 阅书百纸尽,落笔四座惊。历职匪父任,嫉邪常力争。 汉仪尚整肃,胡骑忽纵横。飞传自河陇,逢人问公卿。 不知万乘出,雪涕风悲鸣。受词剑阁道,谒帝萧关城。 寂寞云台仗,飘飖沙塞旌。江山少使者,笳鼓凝皇情。 壮士血相视,忠臣气不平。密论贞观体,挥发岐阳征。 感激动四极,联翩收二京。西郊牛酒再,原庙丹青明。 匡汲俄宠辱,卫霍竟哀荣。四登会府地,三掌华阳兵。 京兆空柳色,尚书无履声。群乌自朝夕,白马休横行。 诸葛蜀人爱,文翁儒化成。公来雪山重,公去雪山轻。 记室得何逊,韬钤延子荆。四郊失壁垒,虚馆开逢迎。 堂上指图画,军中吹玉笙。岂无成都酒,忧国只细倾。 时观锦水钓,问俗终相并。意待犬戎灭,人藏红粟盈。 以兹报主愿,庶或裨世程。炯炯一心在,沉沉二竖婴。 颜回竟短折,贾谊徒忠贞。飞旐出江汉,孤舟轻荆衡。 虚无马融笛,怅望龙骧茔。空馀老宾客,身上愧簪缨。
zhèng gōng liǎn   huá yuè jīn tiān jīng zài tóng   wén lǎo chéng míng
rán xián hòu   jiàn xiù qīng kāi kǒu jiàng xiàng   xiǎo xīn shì yǒu shēng
yuè shū bǎi zhǐ jǐn   luò zuò jīng zhí fěi rèn   xié cháng zhēng
hàn shàng zhěng   zòng héng fēi chuán lǒng   féng rén wèn gōng qīng
zhī wàn shèng chū   xuě fēng bēi míng shòu jiàn dào   xiāo guān chéng
yún tái zhàng   piāo yáo shā sāi jīng jiāng shān shǎo shǐ 使 zhě   jiā níng huáng qíng
zhuàng shì xuè xiāng shì   zhōng chén píng lùn zhēn guàn   huī yáng zhēng
gǎn dòng   lián piān shōu èr jīng 西 jiāo niú jiǔ zài   yuán miào dān qīng míng
kuāng é chǒng   wèi huò jìng āi róng dēng huì   sān zhǎng huá yáng bīng
jīng zhào kōng liǔ   shàng shū shēng qún zhāo   bái xiū héng xíng
zhū shǔ rén ài   wén wēng huà chéng gōng lái xuě shān zhòng   gōng xuě shān qīng
shì xùn   tāo qián yán zi jīng jiāo shī lěi   guǎn kāi féng yíng
táng shàng zhǐ huà   jūn zhōng chuī shēng chéng jiǔ   yōu guó zhǐ qīng
shí guān jǐn shuǐ diào   wèn zhōng xiāng bìng dài quǎn róng miè   rén cáng hóng yíng
bào zhǔ yuàn   shù huò shì chéng jiǒng jiǒng xīn zài   chén chén èr shù yīng
yán huí jìng duǎn shé   jiǎ zhōng zhēn fēi zhào chū jiāng hàn   zhōu qīng jīng héng
róng   chàng wàng lóng xiāng yíng kōng lǎo bīn   shēn shàng kuì zān yīng