八哀诗·赠秘书监江夏李公邕

唐代 杜甫
长啸宇宙间,高才日陵替。古人不可见,前辈复谁继。 忆昔李公存,词林有根柢。声华当健笔,洒落富清制。 风流散金石,追琢山岳锐。情穷造化理,学贯天人际。 干谒走其门,碑版照四裔。各满深望还,森然起凡例。 萧萧白杨路,洞彻宝珠惠。龙宫塔庙涌,浩劫浮云卫。 宗儒俎豆事,故吏去思计。眄睐已皆虚,跋涉曾不泥。 向来映当时,岂独劝后世。丰屋珊瑚钩,骐驎织成罽。 紫骝随剑几,义取无虚岁。分宅脱骖间,感激怀未济。 众归赒给美,摆落多藏秽。独步四十年,风听九皋唳。 呜呼江夏姿,竟掩宣尼袂。往者武后朝,引用多宠嬖。 否臧太常议,面折二张势。衰俗凛生风,排荡秋旻霁。 忠贞负冤恨,宫阙深旒缀。放逐早联翩,低垂困炎厉。 日斜鵩鸟入,魂断苍梧帝。荣枯走不暇,星驾无安税。 几分汉廷竹,夙拥文侯篲。终悲洛阳狱,事近小臣敝。 祸阶初负谤,易力何深哜。伊昔临淄亭,酒酣托末契。 重叙东都别,朝阴改轩砌。论文到崔苏,指尽流水逝。 近伏盈川雄,未甘特进丽。是非张相国,相扼一危脆。 争名古岂然,键捷欻不闭。例及吾家诗,旷怀扫氛翳。 慷慨嗣真作,咨嗟玉山桂。钟律俨高悬,鲲鲸喷迢递。 坡陀青州血,芜没汶阳瘗。哀赠竟萧条,恩波延揭厉。 子孙存如线,旧客舟凝滞。君臣尚论兵,将帅接燕蓟。 朗吟六公篇,忧来豁蒙蔽。
cháng xiào zhòu jiān   gāo cái líng rén jiàn   qián bèi shuí
gōng cún   lín yǒu gēn shēng huá dāng jiàn   luò qīng zhì
fēng liú sàn jīn shí   duī zhuó shān yuè ruì qíng qióng zào huà   xué guàn tiān rén
gān zǒu mén   bēi bǎn zhào mǎn shēn wàng hái   sēn rán fán
xiāo xiāo bái yáng   dòng chè bǎo zhū huì lóng gōng miào yǒng   hào jié yún wèi
zōng dòu shì   miàn lài jiē   shè céng
xiàng lái yìng dāng shí   quàn hòu shì fēng shān gōu   lín zhī chéng
liú suí jiàn   suì fēn zhái tuō cān jiān   gǎn huái 怀 wèi
zhòng guī zhōu gěi měi   bǎi luò duō cáng huì shí nián   fēng tīng jiǔ gāo
jiāng xià 姿   jìng yǎn xuān mèi wǎng zhě hòu cháo   yǐn yòng duō chǒng
zāng tài cháng   miàn shé èr zhāng shì shuāi lǐn shēng fēng   pái dàng qiū mín
zhōng zhēn yuān hèn   gōng què shēn liú zhuì fàng zhú zǎo lián piān   chuí kùn yán
xié niǎo   hún duàn cāng róng zǒu xiá   xīng jià ān shuì
fēn hàn tíng zhú   yōng wén hóu huì zhōng bēi luò yáng   shì jìn xiǎo chén
huò jiē chū bàng   shēn lín tíng   jiǔ hān tuō
zhòng dōng dōu bié   cháo yīn gǎi xuān lùn wén dào cuī   zhǐ jìn liú shuǐ shì
jìn yíng chuān xióng   wèi gān jìn shì fēi zhāng xiàng guó   xiāng è wēi cuì
zhēng míng rán   jiàn jié chuā jiā shī   kuàng huái 怀 sǎo fēn
kāng kǎi zhēn zuò   jiē shān guì zhōng yǎn gāo xuán   kūn jīng pēn tiáo
tuó qīng zhōu xuè   méi wèn yáng āi zèng jìng xiāo tiáo   ēn yán jiē
sūn cún xiàn 线   jiù zhōu níng zhì jūn chén shàng lùn bīng   jiàng shuài jiē yàn
lǎng yín liù gōng piān   yōu lái huō méng